Cây Bồ Đề

 

Cây Bồ Đề là báu vật linh thiêng của Phật Giáo, nơi đă chở che và trợ duyên Thái Tử Sĩ Đạt Đa thành đạo. Trước khi Phật thành đạo, loài cây này có rất nhiều tại Ấn Độ với tên gọi là Assatha. Đặc điểm dễ nhận biết của cây này là nhờ chiếc lá mang h́nh trái tim. Sau khi Phật thành đạo dưới cội cây này, cây được đổi tên thànH cây Giác Ngộ (Bodi HOẶC BODEE TREE) đọc theo âm Việt là Bồ Đề.

Sau thời Đức Phật nhập diệt, Cây bồ-đề xưa được đặt dưới sự bảo trợ đặc biệt của vị Hoàng đế Phật tử Asoka trị v́ Ấn Độ với tư cách một vị vua yêu chuộng ḥa b́nh từ năm 265 đến 232 trước CN. Không những ngài truyền xây một tường đá quanh cây ấy và đánh dấu vùng linh địa này với một trụ đá ghi sắc dụ trên đầu có h́nh sư tử (nay chỉ c̣n trụ đá) mà ngài c̣n ban cho vua Devànampiya-tissa của Tích lan, người đă được cải hóa theo đạo Phật vào năm 242, một nhánh cây bồ-đề triết từ bên nhánh tay trái của cây Bồ Đề gốc, để trồng tại kinh đô của Tích Lan.

Việc phá hủy cây bồ-đề nguyên thủy tại Bồ-đề Đạo tràng được xem là do Quư phi diễm lệ Tissarakkhà của vua A Dục gây nên, người mà ngài đă tuyển vào cung bốn năm trước khi băng hà. V́ hoàng đế dành nhiều th́ giờ quan tâm đến cây này hơn là chăm sóc bà, nên chuyện kể rằng quư phi đă lấy thứ gai nhọn mandu đâm vào cây mà bà tưởng có một tiên nữ bên trong quyến rũ nhà vua! Đây là thứ gai mà dân Ấn tin có khả năng hủy diệt nguồn sống của cây cối làm chúng phải héo khô. Sự việc này đă khiến cây Bồ Đề Nguyên thủy chết vào cuối triều vua Asoka.

Sau khi cây gốc chết đi, người ta lại chiết từ cây trồng từ Srilanka (tích lan) về và trồng vào vị trí cũ. Lần thứ 2, vua Sasànka xứ Bengal - một người theo Ấn giáo cuồng tín và thù ghét Phật giáo, có lần đi qua Bồ-đề Đạo tràng vào đầu thế kỷ thứ bảy trong một chiến dịch đă hủy diệt cây Bồ Đề. Theo ngài Huyền Trang kể lại, vua này đầy căm hận không những truyền đốn cây thiêng ấy mà c̣n bảo đào gốc rễ lên đem đốt cho tuyệt giống. Cây thay thế lần thứ hai lại được vua Pùrnavarman trồng, đó là vị vua cuối cùng kế ngôi ḍng A Dục ở nước Ma Kiệt Đà.

Năm 1876, cây bồ-đề ở Bồ-đề Đạo tràng bị cơn băo làm bật gốc. Có nhiều thuyết trái ngược nhau về nguồn gốc của cây hiện nay mọc ở Bồ-đề Đạo tràng. Một số cho rằng cây mọc từ một nhánh chiết từ cây ở Tích Lan mang về, một số khác cho rằng nó tự hồi sinh từ rễ của cây trước đă bị nhổ bật gốc. Dù thế nào đi nữa, cây hiện nay vẫn là cháu chắt ba đời hoặc có lẽ đúng hơn là ngũ đại tằng huyền của cây assatha nguyên thủy mà vào một đêm năm 528 trước CN, dưới gốc cây ấy nhà tu khổ hạnh Sĩ Đạt Đa Cồ Đàm đă thành Phật.

 

Cây Bồ đề sau tháp Đại Giác

Hàng ngày, luôn có các đ̣an hành hương tụng kinh dưới cội Bồ Đề

Ảnh chụp từ góc phía Bắc của Cây Bồ Đề

Ảnh chụp góc phía nam của cây Bồ đề

Cội Bồ Đề

Điểm hành lễ dưới cội Bồ Đề

Ban quản lư phảu đặt các trụ sắt để nâng thân cổ thụ Bồ Đề khỏi xa xuống đất. Lấy chỗ cho các đ̣an hành lễ và chiêm bái

BỒ ĐỀ ĐẠO TRÀNG

Oval: Về Trang trước
Oval: Trang Tiếp Theo

Trên 24 Năm chuyên trách hành Hương Phật tích Ấn Độ, Nepal