Cuộc sống tại Kinh Thành Ca Tỳ La Vệ trước khi xuất gia.

 

Khi Thái Tử ra đời, cả nhà Vua và Hoàng Hậu đều rất vui mừng và măn nguyện. 3 ngày sau khi sinh, nhà vua cho mời A Tư Đà – một thân hữu rất được ḍng họ Cồ Đàm kính trọng. Trước khi ngài lui về ở ẩn, A Tư Đà đă từng là tế sư hoàng triều của thời vua Tịnh Phạn và cả thời cha của ngài (Tiên vương Śhahanu). Ngài xem xét hài nhi mới ra đời và tiên đoán căn cứ vào một số thân tướng rằng đây quả là một vương tử phi thường sẽ trở thành một vị Phật và sẽ chuyển Pháp Luân. Ngài ứa nước mắt v́ chính ngài sẽ không sống lâu nữa để nh́n thấy thái tử Sĩ Đạt Đa thành Phật, và ngài căn dặn cháu trai ḿnh là Nàlaka nhớ rằng về sau phải làm đệ tử của đức Phật tương lai này.

 

Hai hôm sau, tám vị Bà-la-môn cử hành lễ đặt tên thái tử. Các vị này cũng tiên đoán nhiều việc trọng đại trong đời thái tử, hoặc sẽ thành bậc Giác Ngộ trên đường đạo giáo, hoặc làm một đại vương trong đời thế tục đầy vinh quang danh vọng. Vị trẻ nhất trong các vị Bà-la-môn này là ngài Kiều-trần-như. Thái tử được mang tên là Sĩ Đạt Đa (Tất Đạt Đa) có nghĩa là “người được toại nguyện” vừa là thể hiện tấm ḷng hoàn măn của Nhà Vua và Hoàng Hậu khi có được Thái Tử, vừa như một lời cầu chúc cho Thái Tử sau này được toại nguyện mọi mong ước.

 

Sau lễ đặt tên cho Thái tử 2 ngày, Hoàng Hậu Maya từ trần và Nhà Vua giao Thái tử cho bà Maha Ba Xà Ba Đề làm nhũ mẫu nuôi Thái tử thay cho Hoàng Hậu Maya.

 

Năm Thái Tử được 6 tuổi, nhà vua tổ chưa lễ Hạ Điền và thân chinh nhà vua xuống ruộng cày cấy (Nhà vua rất quan tâm đến nông nghiệp nên có tên là Tịnh Phạn có nghĩa là “người trồng lúa sạch”) Cả Vương quốc ai cũng vui mừng ùa ra xem, ai cũng tưng bừng trong ngày hội. Riêng Thái tử, ngài tách ra khỏi đám đông và ch́m vào 1 cảnh trí thanh cao, thoát tục với tràn đầy ḷng cảm hứng. Chính kinh nghiệm thiền định hôm nay sẽ trở thành động lực thúc đẩy Thái Tử Sĩ Đạt Đa chuyển luân trong tương lai.

 

Thái tử càng lớn càng thông minh, không bao lâu tất cả các vị thầy dạy ngài về toán học, triết học và binh thư giáo lư v.v tất cả những ǵ một vị vua tương lai phải biết, đă phải thừa nhận rằng ḿnh không c̣n ǵ để truyền đạt nữa. Đôi khi cái nh́n của thái tử c̣n sâu hơn sự hiểu biết của những vị thái học sinh. Không những ngài có năng khiếu về văn học mà ngay cả các môn thể thao vơ nghệ ngài đều thông suốt. Mọi người trong hoàng tộc đều phải công nhận thái tử quả là một người xứng đáng để thừa kế ngai vàng mai sau.

 

Thái tử c̣n nổi tiếng là một con người nhạy cảm với t́nh thương bao la đối với muôn loài. Ngay từ nhỏ, Thái tử đă kiên quyết bảo vệ mạng sống của một con thiên nga bị em cùng cha khác mẹ với ḿnh là Đề Bà Đạt Đa dùng tên bắn trúng, rơi xuống kinh thành. Thay v́ các tṛ chơi chiến trận của đám trẻ ḍng chiến binh, thái tử đă dùng hết th́ giờ cho cuộc sống thầm lặng của ḿnh. Người thương yêu những con vật nhỏ sống trong vườn ở hoàng cung và kết bạn thân thiết với chúng. Ngay cả thú dữ thường hay bỏ chạy khi thấy người lại gần, nhưng chúng đến chào mừng khi thấy thái tử.

Thái tử ngày càng lớn với tính t́nh hiền hậu khiến mọi người quen biết ai cũng mến yêu. Nhưng phụ hoàng lại rất lo âu. Nhà vua nghĩ: “Tất Đạt Đa rất hiền lành, và hay ưu tư. Ta muốn thái tử lớn lên sẽ trở thành một đại vương, và vị quốc vương nào cũng cần phải dũng lược và hùng mạnh. Nhưng thái tử lại chỉ thích ngồi trầm tư một ḿnh trong vườn hơn là học tập để trở thành một nhà lănh đạo quốc gia. Ta sợ rằng con ta sẽ muốn sớm rời cung điện sống đời xuất gia của những bậc ẩn tu như đạo sĩ A Tư Đà. Nếu hành động như thế, thái tử sẽ không bao giờ trở thành một đại vương”. 

 

Những ư tưởng này đă khiến đức vua rất phiền muộn. Ngài cho mời các quan đại thần thân tín nhất đến để vấn kế họ phải làm sao bây giờ. Cuối cùng, một trong các vị này đề nghị: “Tâu bệ hạ, thái tử chỉ ngồi và mơ tưởng đến những thế giới khác, bởi v́ chưa có điều ǵ ở thế giới này khiến cho ḷng ủa thái tử phải đắm say. Hăy đi kén vợ, để thái tử lập gia đ́nh và có con; rồi người hết mơ mộng cũng như sẽ ham thích học hỏi các việc điều khiển quốc gia”.

Công chúa Da Du Đà La (Yasodhara), con gái của vị vua nước láng giềng là người được Hoàng triều và Thái tử kén chọn. Theo tục lệ của nhà gái, Thái tử phải chiến thắng một cuộc kén chọn pḥ mă th́ mới được công chúa Da Du Đà La. Rất ít khi dùng đến sức, nhưng lần này Thái tử chấp nhận cuộc thi. Ngài đă chiến thắng không chỉ bằng sức với việc sử dụng cây cung lớn nhất không ai giương nổi, sử dụng kiếm đầy uy lực mà c̣n chiến thắng bằng tấm ḷng bao dung, t́nh yêu loài vật khi khuất phục con ngựa giữ bằng thái độ yêu thương.

 

Thái tử kết hôn với công chúa Da Du Đà La, hai người sống cuộc đời đầy hoan lạc ở kinh thành Ca Tỳ La Vệ. Nhưng cuộc sống đầy đủ, hoan lạc cùng sự che đậy của quốc vương cũng không thể ngăn cản con người nhạy cảm và thông minh như Thái Tử t́m hiểu những mặt trái của cuộc sống. Mặc dù vua cha cùng triều đ́nh, mỗi khi Thái tử xuất thành đều ra lệnh cho dân chúng mở hội, chăng đèn, kết hoa, vui chơi ca hát để đón tiếp ngài với mục đích che dấu những mảng khuất, chỉ muốn Thái Tử cảm nhận những cái tốt đẹp nhất của vương quốc nhằm làm yên ḷng ngài với vị trí của 1 Thái Tử. Nhưng ngài vẫn dấu Phụ Vương để tự ḿnh khám phá Vương quốc của ḿnh. Ngài đến với người già, người nghèo khổ, những người bệnh sắp chết và cảm giác hụt hẫng khi chứng kiến thân xác thiêu rụi khi qua đời. Như sau này ngài kể lại, mỗi lần nghĩ đến cảnh sanh lăo, bệnh tử, mọi thú vui cung đ́nh trong ngài đều tan biến và ngài chỉ đau đáu một ước nguyện xuất gia, tầm đạo để đạt được con đường giải thoát khỏi cảnh sinh lăo, bệnh tử mà thôi – như lời các vị đạo sĩ mà ngài gặp tuyên bố mà thôi.

 

Biết được ư định này, Vua Tịnh Phạn rất lo lắng cho ngôi vị của người nối dơi. Là một người con hiếu thảo, thông minh và nhạy cảm, Thái Tử Sĩ Đạt Đa cũng hiểu được nỗi ưu tư của cha ḿnh, ngài ước nguyện xuất gia, nhưng c̣n ước nguyện của cha và cả nước th́ làm sao đáp ứng được!? v́ vậy, cho đến năm 29 tuổi, khi công chúa Da Du Đà La sinh được một Hoàng Nam, Thái tử quyết định không thể chần chừ nữa. Người nối dơi cho cha đă có (Hoàng nam được đặt tên là La hầu La có nghĩa là “Hạt giống để lại”). Nếu c̣n chần chừ, gia đ́nh mà nhất là t́nh yêu thương, trách nhiệm với La hầu La sẽ ngày càng cản trở ta! Trong đêm tối, khi mọi người c̣n say giấc nồng, Thái Tử cùng người hầu là Sa Nặc và con ngựa Kiền Trắc, vượt cổng thành phía đông, nhắm hướng quê ngoại thẳng tiến.

 

TÓM LƯỢC LỊCH SỬ ĐỨC PHẬT

LIÊN QUAN ĐẾN PHẬT TÍCH

Oval: Về Trang trước
Oval: Trang Tiếp Theo
Oval: Về Lại Ca Tỳ La vệ

Trên 24 Năm chuyên trách hành Hương Phật tích Ấn Độ, Nepal